
Từ Jeff Bezos tại các buổi trình diễn Haute Couture đến Mark Zuckerberg ngồi hàng ghế đầu của Prada, những người giàu nhất hành tinh đang tìm kiếm một thứ mà tiền bạc không thể mua được: Sự công nhận về văn hóa.
Những vị khách không mời tại “Thánh đường” Thời trang
Vào năm 2026, hình ảnh những tỷ phú công nghệ gắn liền với chiếc áo hoodie xám hay quần jean đơn điệu đã chính thức lùi vào quá khứ. Thay vào đó, chúng ta thấy một Jeff Bezos rạng rỡ cùng vợ tại Tuần lễ thời trang Haute Couture, tài trợ cho Met Gala và thậm chí có tin đồn muốn thâu tóm “kinh thánh thời trang” Vogue.

Cùng lúc đó, Mark Zuckerberg – người từng bị chế giễu vì ăn mặc quá đỗi bình thường – nay lại chễm chệ ở hàng ghế đầu (front row) của Prada. Thậm chí, tỷ phú “đảo ngược lão hóa” Bryan Johnson còn gây sốc khi xuất hiện với vai trò người mẫu trên sàn catwalk của Matières Fécales trong một show diễn mang tên “The 1%”. Chưa bao giờ giới siêu giàu Mỹ lại khao khát sự thừa nhận từ ngành công nghiệp thời trang đến thế. Một ngành công nghiệp mà trước đây, họ chỉ được coi là những khách hàng bạo chi chứ hiếm khi là những nhân vật trung tâm về phong cách.

Khi túi tiền tỉ đô đi tìm “Vốn văn hóa”
Tại sao những “đầu sỏ công nghệ” này lại từ bỏ sự riêng tư tuyệt đối để dấn thân vào ánh đèn sân khấu phù hoa? Câu trả lời nằm ở sự căm ghét của công chúng.
Hiện nay, định kiến về các tỷ phú đang ở mức cao nhất mọi thời đại. Họ bị xem là biểu tượng của chủ nghĩa tư bản tàn bạo, những người nắm giữ dữ liệu cá nhân, thao túng AI và đứng sau các cuộc phân chia xã hội khốc liệt. Trong mắt công chúng, họ có tiền nhưng thiếu đi tính nhân văn và tâm hồn nghệ sĩ. Vì vậy, thời trang trở thành “cứu cánh”. Bằng cách xuất hiện tại các sự kiện văn hóa và nghệ thuật cao cấp, họ hy vọng biến “vốn kinh tế” thành “vốn văn hóa”. Họ muốn được yêu thích, hoặc ít nhất là được ngưỡng mộ như những biểu tượng của lối sống thượng lưu, thay vì chỉ là những bộ máy kiếm tiền khô khan.

Nghịch lý giữa “Rich” và “Cool”
Thời trang là một vũ trụ đầy mâu thuẫn: nó là nơi kết tinh của tinh hoa thủ công, sáng tạo nhưng cũng là nơi phục vụ những lợi ích kinh tế đen tối nhất. Tuy nhiên, có một rào cản vô hình mà các tỷ phú khó lòng vượt qua: Bạn không thể vừa quá giàu, vừa quá “ngầu”. Sự thượng đẳng về kinh tế thường tạo ra một khoảng cách với sự sáng tạo thuần túy. Trong khi các nhà thiết kế và nghệ sĩ tìm cách phá vỡ các quy tắc, thì các tỷ phú lại chính là những người tạo ra và bảo vệ các quy tắc của hệ thống.
Tại show của Prada, Zuckerberg và vợ đã cởi áo khoác ngoài khi ngồi xuống. Trong giới thời trang, đó là một “sai lầm” – bởi với họ, chiếc áo khoác chính là điểm nhấn của cả bộ trang phục. Chi tiết nhỏ này cho thấy dù có mua được hàng ghế đầu, các tỷ phú vẫn chỉ là những “kẻ ngoại đạo” đang cố gắng học cách hòa nhập. Hoặc nếu nhìn theo hướng “cởi mở” hơn, họ chỉ chưa quen dần với “nề nếp” của thế giới thời trang đầy duy mỹ.

“Nhiệm vụ phụ” của những tỷ phú
Tại sao xu hướng này lại bùng nổ ngay lúc này? Đơn giản vì các tỷ phú này đã thực sự “phá đảo” thế giới thực khi mà Zuckerberg nắm giữ mọi thông tin liên lạc, Bezos thống trị thương mại toàn cầu và Elon Musk thao túng dư luận xã hội. Bằng tiền bạc, sức mạnh và danh tiếng, họ vốn đã là những “cao thủ Rank Bạc Kim”. Việc thâm nhập vào giới thời trang và văn hóa đại chúng chỉ là một “nhiệm vụ phụ” để hoàn thiện quyền lực tuyệt đối của mình. Họ không còn cần giữ kẽ hay che giấu sự giàu sang. họ có quyền mua lấy hình ảnh mà họ muốn.
Cuộc xâm lăng của các tỷ phú vào thời trang năm 2026 không chỉ là chuyện ăn mặc. Đó là nỗ lực cuối cùng để chiếm lĩnh “pháo đài” cuối cùng của con người: Sự sáng tạo và phong cách sống. Khi những người nắm giữ vận mệnh thế giới muốn trở thành những biểu tượng thời trang, chúng ta hiểu rằng ranh giới giữa quyền lực cứng (tiền bạc, công nghệ) và quyền lực mềm (văn hóa) đang dần biến mất.
Dựa trên nội dung từ Lorenzo Salamone – nss magazine.






