
Nếu bạn chỉ quan tâm đến việc “mặc đẹp” thì bài viết này không dành cho bạn!
Nếu bạn là người thấu hiểu được “thế nào là cái đẹp” thì bài viết này là nơi có thể thỏa mãn tâm hồn nghệ thuật bay bỏng của bạn. Sẽ có ai và chẳng còn ai có thể hiện thực hóa sự lãng mạng đầy tính nghệ thuật và học thuật như cách John Galliano đã từng làm và vẫn đang làm. Tại sao Street Vibe lại nói như vậy thì các bạn hãy chiêm nghiệm – suy ngẫm – thưởng thức những gì mà chúng tôi đề cấp về John Galliano sau đây.
Cuộc đời và triết lý lãng mạn cực đoan của “gã mộng mơ” Anh quốc
“Ảo thuật gia” “Gã phù thủy” “Gã mộng mơ” và vô số cái tên khác mà các tín đồ và giới mộ điệu thời trang dành tặng cho John Galliano, một bậc thầy của làng mốt Anh Quốc. John Galliano sinh ra ở năm 1960, và chỉ sáu năm sau đó đã chuyển cùng gia đình đến Nam London.
Chính tại đây, mầm móng đam mê cũng như tài năng thiên phú thời trang của ông dần được nuôi dưỡng và chờ ngày bộc lộ. Vốn có có sự say mê với nghệ thuật, chỉ mới 16 tuổi John Galliano sẵn sàng bỏ học tại trường trung học Wilson’s Grammar, để bước chân vào con đường mà sau này danh tiếng của ông vang xa ra khắp giới thời trang toàn cầu sánh vai với các tên tuổi lớn như: Alexander McQueen, Thiery Mugler, Jean Paul Gaultier… Đến năm 1980, ông vào học tại trường nghệ thuật St. Martin’s ở London , nơi Galliano chính thức định hình triết lý sáng tạo của ông đó là “Thời trang là nghệ thuật của sự thay đổi thông qua lịch sử và tính hư cấu”



Nếu chúng ta ví thời trang như một màn ảo thuật, thì John Galliano có thể là nhà ảo thuật gia cuối cùng! Với tài biến hóa của mình ông “phù phép” cho mỗi sàn runway thành một thế giới của sự phù phiếm và mộng mị. Tin Streetvibe đi! Người ta xem show của xem show của Galliano không để nhìn ngắm những bộ quần áo đơn thuần; họ đến với tâm thế xem một tác phẩm nghệ thuật nơi họ được thoát ly khỏi thực tại. Dưới bàn tay của “gã mộng mơ” này, ranh giới giữa phục trang và nghệ thuật trình diễn bị xóa nhòa, để lại đó là những khoảnh khắc lãng mạn đạt đến mức cực đoan, khiến người xem phải nín thở vì vẻ đẹp vừa lộng lẫy, vừa ma mị.
Cốt lõi của sự lãng mạn từ John Galliano không chỉ là hoa hòe và lụa là
Trong bối cảnh thời trang hiện đại, khái niệm tính “lãng mạn” thường bị đánh tráo hoặc tối giản hóa thành những chiếc váy lụa trơn hay vài chi tiết bèo nhún nhẹ nhàng để phục vụ cho tính ứng dụng cao. Tuy nhiên, giữa một kỷ nguyên mà sự thực dụng và doanh số đang dần bóp nghẹt những giấc mơ.
Cái tên John Galliano là kỳ vọng, đức tin cuối cùng của giới mộ điệu, họ tin rằng chỉ có John Galliano mới có thể khiến các tín đồ thời trang được đắm chìm trong cảm giác lãng mạn mà thời trang hiện đại đang dần đánh mất đi .Được mệnh danh là “gã phù thủy” của những sàn diễn, Galliano không nhìn thời trang qua lăng kính của những con số; ông nhìn nó qua sự lộng lẫy của các triều đại lịch sử và hơi thở gấp gáp của nghệ thuật trình diễn.
Sự giao thoa giữa tính lịch sử và tính hư cấu
Sự lãng mạn của John Galliano không bao giờ là một khái niệm mơ hồ, mà nó luôn được định hình từ sự giao thoa đầy kịch tính giữa những chương hồi lịch sử và trí tưởng tượng hư cấu. Ông mượn những chất liệu rực rỡ từ quá khứ để xây dựng nên một thế giới thời trang riêng biệt.



Từ những bộ váy của giới quý tộc Pháp thế kỷ 18 đến trang phục của các bộ lạc ở Đông Phi hay sự suy tàn của tầng lớp thượng lưu Nga chúng đóng vai trò là chất liệu thô. Ông mượn những phom dáng đặc trưng như áo corset, váy phồng hay những đường cắt bias-cut kinh điển, nhưng lại đặt chúng vào một bối cảnh hoàn toàn mới. Đối với ông, lịch sử dường như trở sống động qua đôi mắt của ông, nơi những chi tiết trang phục cổ điển bị bóp méo, phóng đại và nhào nặn cùng các yếu tố hư ảo để tạo nên những “vở kịch” trên sàn diễn.
Sự lãng mạn trong những nỗi đau và hỗn loạn
Bên cạnh yếu tố lịch sử và hư cấu, John Galliano còn đề cao và tôn thờ những vẻ đẹp thoát tục ngay trong sự hỗn loạn và biến những thứ tưởng chừng như xấu xí – cấm kỵ – lệch lạc trở thành những tuyệt tác nghệ thuật ám ảnh. Khi nhắc đến Glenn Martens giới mộ điệu biết đến anh như một bậc thầy trompe-l’œil, nhưng tất cả chỉ xếp sau John Galliano.



Trong bộ sưu tập Dior Les Clochards Haute Couture Spring summer 2000, nơi ông lấy cảm hứng từ những người vô gia cư sống ven dòng sông Seine. Galliano đã đưa lên sàn diễn những bộ trang phục trông như được chắp vá từ giấy báo cũ, những chiếc túi nilon và vải vóc rách rưới. Dù gây ra nhiều tranh cãi về mặt đạo đức vào thời điểm đó, nhưng không ai có thể phủ nhận sự lãng mạn đầy bi kịch mà ông truyền tải.
Những cột mốc định nghĩa lại thời trang
Kỷ nguyên vàng tại Christian Dior (1996–2011)
Trước khi Galliano đến, Dior là biểu tượng của sự thanh lịch chuẩn mực nhưng có phần già cỗi. Galliano đã lấy cấu trúc “New Look” huyền thoại của Christian Dior — với vòng eo thắt chặt và tùng váy phồng rực rỡ — rồi thổi vào đó một luồng sinh khí điên rồ của thời đại mới.
BST Dior Haute Couture Xuân/Hè 1998 chính show diễn xa hoa nhất lịch sử, ông chọn Luisa Casati – một nữ bá tước người Ý kỳ quặc và là biểu tượng của sự ngông cuồng đầu thế kỷ 20 – làm linh hồn của bộ sưu tập. Câu nói nổi tiếng của bà: “Tôi muốn trở thành một tác phẩm nghệ thuật sống” chính là tôn chỉ mà Galliano theo đuổi.





Việc đưa show diễn vào bên trong Opéra Garnier – viên ngọc kiến trúc của Paris là một nước cờ táo bạo. Galliano không dựng sàn catwalk truyền thống; ông biến toàn bộ cầu thang đá cẩm thạch của nhà hát thành sàn runway. Khi người mẫu khoác trên mình những chiếc áo choàng nhung dài hàng mét đổ xuống từ bậc thang, trang phục và kiến trúc baroque của nhà hát hòa làm một.
Show diễn năm 1998 của Galliano tại Dior được giới mộ điệu ca tụng và xem đây là một trong những buổi trình diễn thời trang ấn tượng nhất thế kỷ 20. Ông khẳng định rằng: Thời trang vẫn cần những giấc mơ. Sự lãng mạn cực đoan này không nhằm mục đích ứng dụng; nó tồn tại để duy trì đức tin vào cái đẹp thuần khiết và sự sáng tạo không giới hạn.
Sự hồi sinh tại Maison Margiela và “Artisanal” 2024
Tiếp nối những cú heat lịch sử tại House of Dior và sau hơn một thập kỷ ẩn mình và tái thiết lập tư duy tại Maison Margiela, John Galliano đã chính thức tuyên bố sự trở lại của “vị vua không ngai” bằng buổi trình diễn Artisanal Thu/Đông 2024. Diễn ra dưới chân cầu Pont Alexandre III vào một đêm trăng tròn đầy sương mù của Paris, show diễn này đã định nghĩa lại thời trang và chứng minh rằng sự lãng mạn cực đoan của Galliano chưa bao giờ lụi tàn, nó chỉ đang đợi thời điểm để bùng nổ dữ dội hơn.
Sự lãng mạn ở đây mang sắc thái “u tối và trần trụi”. Galliano đã chứng minh một triết lý bất biến: Cái đẹp có thể nảy mầm từ những nơi tồi tàn nhất, và sự sang trọng thật sự không nằm ở ánh đèn sân khấu mà nằm ở chiều sâu của câu chuyện. Show diễn Artisanal 2024 đã trở thành một hiện tượng văn hóa đại chúng, cứu rỗi một thế giới thời trang đang dần trở nên tẻ nhạt vì sự tối giản hóa và thương mại hóa.
Galliano nhắc nhở chúng ta rằng: Thời trang vẫn có thể làm ta phải nín thở. Sự lãng mạn của ông năm 2024 không còn những nét quyền quý mà thế chổ cho sự lộng lẫy của một kẻ mộng mơ đầy bản năng, dám đối diện với những góc khuất u tối của tâm hồn để tạo ra cái đẹp.
Tại sao thế giới thời trang hiện nay khó tìm thấy một John Galliano thứ hai?
Khi các nhà mốt lừng lẫy khác đang dần “phẳng hóa” bản sắc để chiều lòng tệp khách hàng đại chúng và bài toán kinh doanh, sự hiện diện của Galliano đặt ra một câu hỏi cho cả giới mộ điệu thời trang: Liệu trong một thế giới ngày càng tôn thờ chủ nghĩa tối giản và thương mại, di sản lãng mạn cực đoan của ông có phải là một “độc bản” cuối cùng không thể thay thế? Hay nói cách khác, liệu thời trang có còn đủ can đảm để mơ những giấc mơ điên rồ và phù phiếm như cách Galliano đã từng hiện thực hóa chúng suốt ba thập kỷ qua?





