
Khi Tom Ford rời Gucci vào năm 2004, giới mộ điệu thời trang rơi vào trạng thái sốc. Không chỉ thiết kế quần áo, ông đã định nghĩa lại sự gợi cảm và quyền lực của thập niên 90. “Cánh tay phải” của Ford ở mảng đồ nữ là Alessandra Facchinetti đã được chọn để lấp đầy khoảng trống khổng lồ đó.
Cái tên Alessandra Facchinetti thường hiện lên như một dấu gạch nối mờ nhạt giữa “Đế chế gợi cảm” của Tom Ford và “Kỷ nguyên thương mại” của Frida Giannini. Khi những cái tên đình đám như Alessandro Michelle và Demna Gvsalia xuất hiện, cái tên của Facchinetti càng bị lưu mờ hơn. Tuy nhiên, nếu gạt bỏ những con số doanh thu qua một bên, giai đoạn 2004–2005 của Facchinetti lại là một trong những chương thanh lịch và thuần khiết nhất mà nhà mốt Ý từng sở hữu.

Kẻ kế vị “ngai vàng” đầy gai góc
Năm 2004, khi Tom Ford rời đi sau một thập kỷ tái thiết Gucci từ đống đổ nát, áp lực đè nặng lên vai người kế nhiệm là không thể đong đếm. Facchinetti không phải là một người lạ, bà từng là cánh tay phải đắc lực của Ford ở mảng đồ nữ. Việc bổ nhiệm bà là một bước đi an toàn của tập đoàn Kering nhằm duy trì sự ổn định. Thế nhưng, Facchinetti không chọn cách sao chép người tiền nhiệm. Bà chọn một lối đi riêng: Nữ tính hóa sự nam tính của Tom Ford.
Nếu Tom Ford dùng sự gợi cảm làm vũ khí để tấn công trực diện vào thị giác, thì Facchinetti lại dùng sự tinh tế để lôi cuốn tâm hồn. Bà mang trở lại những di sản lưu trữ của Gucci theo cách nhẹ nhàng hơn. Các BST của bà đầy rẫy những gam màu pastel, những chiếc váy xòe nữ tính và họa tiết hoa cỏ (Floral) được làm mới, tạo cảm giác về một người phụ nữ Gucci tri thức và kín đáo hơn. Không chỉ vậy, bà còn tập trung vào kỹ thuật cắt may của Ý (Sartorial), nơi mỗi đường kim mũi chỉ đều tôn vinh hình thể phụ nữ một cách tự nhiên thay vì gò bó họ trong sự nóng bỏng cực đoan.

Một tài năng rời đi quá sớm và di sản bị lãng quên
Kỷ nguyên Facchinetti chỉ kéo dài đúng 2 mùa mốt. Sự ra đi của bà không phải do thiếu tài năng, mà là hệ quả của một sự lệch pha về hệ tư tưởng. Cái bóng của quá khứ quá lớn, công chúng và các nhà bán lẻ lúc đó vẫn đang “nghiện” sự kịch tính của Tom Ford. Sự thanh lịch của Facchinetti bị coi là quá an toàn, thậm chí là thiếu sức sống so với sự bùng nổ trước đó. Áp lực chồng áp lực, tập đoàn Kering muốn một “Tom Ford thứ hai” để duy trì đà tăng trưởng chóng mặt. Khi doanh số không đạt kỳ vọng ngay lập tức, họ đã mất kiên nhẫn. Ở khía cạnh cá nhân, Facchinetti có cái tôi nghệ thuật rất lớn. Bà từ chối trở thành một bản sao. Sự kiên định này dẫn đến những xung đột không thể hàn gắn với ban lãnh đạo, dẫn đến cuộc chia tay đầy tiếc nuối vào năm 2005.

Nhìn lại sau hai thập kỷ, giới mộ điệu bắt đầu có cái nhìn công bằng hơn với Alessandra Facchinetti. Bà chính là người đã đặt những viên gạch đầu tiên cho ý niệm về “Quiet Luxury” tại Gucci – một khái niệm mà mãi đến tận thời của Sabato De Sarno mới thực sự được trọng dụng trở lại.
Facchinetti không thất bại, bà chỉ là người đi trước thời đại. Sau khi rời Gucci, bà tiếp tục khẳng định đẳng cấp tại Valentino và Tod’s, minh chứng rằng gu thẩm mỹ tinh đời của bà luôn có chỗ đứng vững chắc trong thế giới thời trang cao cấp.

Lời kết
Kỷ nguyên Facchinetti tại Gucci giống như một chương thơ ngắn giữa một cuốn tiểu thuyết hành động. Nó có thể không ồn ào, nhưng nó nhắc nhở chúng ta rằng: Thời trang không chỉ là những cú sốc thị giác, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về vẻ đẹp nội tại của người phụ nữ.







